HỌC KHÔNG BAO GIỜ LÀ MUỘN

Hôm nay tôi xin được kể cho các bạn nghe về một phương pháp giáo dục mới ở Việt Nam. Nó không còn xa lạ trên thế giới, nó được một triết gia người Áo áp dụng vào ngôi trường đầu tiên tại Đức vào năm 1919. Nó có mặt hầu hết các nước trên thế giới: từ châu Phi tới châu Mỹ, từ Châu Á sang Châu Âu. Và ngày càng phổ biến. Đó là phương pháp giáo dục Steiner ở một số nước còn được gọi là Waldorf

Phương pháp giáo dục Steiner được đưa về Việt Nam cách đây hơn chục năm bởi một cô giáo người Úc gốc Việt. Cô quyên góp tiền để tài trợ mở một nhóm mầm non do một người bạn của cô phụ trách. Sau đó cô giúp mở tiếp một nhóm cho trẻ mồ côi ngay tại chùa Diệu Giác. Chỉ đến khi người bạn của cô đã đến tuổi nghỉ ngơi và nhường lại cho một cô giáo trẻ và lúc này cô giáo trẻ mới giới thiệu rộng rãi cho mọi người biết đến.

Và cách đây 3 năm, năm 2015 khóa học đào tạo giáo viên mầm non Steiner đầu tiên tại Việt Nam được chính thức mở ra cho các bạn quan tâm . Thật may mắn cho tôi, lúc đó cũng là lúc tôi vừa quyết định nghỉ việc và đang loay hoay tìm phương pháp giáo dục để dạy con. Tôi đăng ký tham gia ngay khóa học với mục đích về dạy con.

Sau khi học xong modul đầu tiên, tôi tự thấy tôi thay đổi khá nhiều về cách nhìn nhận cuộc sống, nhìn mọi người xung quanh thân thiện hơn. Chỉ có điều sau khi đi học về tôi chẳng dạy con tôi được gì. Tôi nhận ra rằng: tôi học cho chính mình.

Và đến bây giờ tôi đã hoàn thành khóa đào tạo giáo viên mầm non và đang hoàn thiện khóa đào tạo giáo viên tiểu học.

Sau 3 năm tôi đã được học rất nhiều thứ – những điều mà trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ tới.

Xin phép được kể đôi chút về bản thân tôi. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghẻo và cũng chẳng có gì đặc biệt – bởi thời đó nhà nào cũng nghèo. Chỉ có điều tôi không yêu, không ghét cái gì quá cả. Ngày còn đi học các bạn cùng trang lứa biết yêu thích âm nhạc, đam mê ca hát, có những thần tượng của riêng mình… nhưng tôi thì không. Tôi không có bất kì một năng khiếu gì. Tôi cũng chẳng ham chơi bời, chẳng biết đến những tụ điểm vui chơi, những quán ăn vặt của thời học sinh…. Tóm lại tôi chẳng có đam mê gì hết. Cuộc sống của tôi cứ vậy trôi qua. Sau khi học xong, tôi đi làm, có một công việc bằng chính năng lực của mình. Bố mẹ chưa bao giờ phải đi xin việc cho tôi. Tôi không làm chỗ này thì lại vác đơn xin việc đi làm chỗ khác. Những nơi tôi làm việc tôi đều cố gắng làm tốt công việc của mình nhưng cũng chẳng yêu thích nó. Tôi làm việc chỉ vì tôi cần công việc, cần tiền nuôi sống bản thân. Rồi tôi cũng lập gia đình bởi bố mẹ bảo không cưới đi thì bao giờ cưới, vậy là tôi cưới – dù tôi cũng chẳng yêu chồng tôi lắm lúc bấy giờ. Rồi tôi sinh con nhưng chẳng như những bà mẹ khác khao khát chờ đợi đứa con chào đời. Đối với tôi lúc đó có bầu thì sinh thôi. Đến khi sinh con ra tôi vẫn chăm bẵm con nhưng tôi vẫn có cảm giác không có sợi dây gắn kết giữa mẹ và con – điều này thì đến giờ tôi mới nhận ra.

Chỉ đến 3 năm trước khi tôi tham gia học phương pháp giáo dục này tôi như đánh thức đứa trẻ bên trong mình. Tôi được học rất nhiều thứ, trong đó có việc đánh thức bản thân tôi qua việc rèn luyện Ý CHÍ – TÌNH  CẢM – SUY NGHĨ.

–          Về mặt Ý chí: tôi được học nặn sáp, tạo hình, khâu vá, đan, móc len, làm búp bê

–          Về mặt Tình cảm, cảm xúc: tôi được học các môn nghệ thuật như vẽ màu nước ( những lúc vẽ màu nước là những lúc tôi thấy thư giãn nhất, những màu sắc hòa quện vào nhau, chẳng cần phải ra hình ảnh cụ thể), hát (đã bao nhiêu năm qua tôi không dám hát bởi tôi luôn cho rằng giọng hát của tôi rất kinh khủng, nhưng giờ đây tôi nhận ra rằng đối với trẻ sẽ không bao giờ chê cô hát hay hay hát dở, trẻ chỉ nhận những tình cảm mà cô trao cho thông qua bài hát), tôi học thổi sáo, chơi đàn lyre và tập eurythmy ( đây là một môn nghệ thuật chuyển động nó có tính chữa lành khá cao và chỉ được dùng trong các trường học Steiner)

–          Về mặt Suy nghĩ: tôi được tiếp cận với cách thiền – đây điều thực sự khác biệt so với các cách thiền khác và nó được đưa vào các bài học một cách rất nhẹ nhàng, giản dị, thời gian đầu tôi không nhận ra đó là thiền, tôi được học cách viết chuyện chữa lành. Thường khi trẻ có vấn đề hoặc hành vi chưa đẹp cô giáo sẽ viết một câu chuyện để chữa lành cho trẻ và giúp trẻ thay đổi để tốt đẹp hơn.

Tôi thấy rằng không chỉ có trẻ cần chữa lành mà ngày nay người lớn cũng rất cần điều này.

Qua các bài học và thời gian trải nghiệm các điều đó trong cuộc sống, tôi thấy bản thân mình đã được chữa lành và cân bằng hơn trong cuộc sống. Những điều đó đã làm thay đổi cuộc sống của tôi. Tôi biết yêu bản thân, yêu gia đình ( tôi đã có những kết nối với những người thân trong gia đình) yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên, yêu mọi người và mọi điều xung quanh tôi hơn.

Tôi cảm thấy biết ơn cuộc đời, biết ơn vũ trụ đã đưa lối cho tôi tìm thấy phương pháp này.

Tôi được tìm hiểu về sự hình thành và phát triển của con người qua mỗi giai đoạn và mỗi độ tuổi. Con người sinh ra và chết đi là một vòng tròn luân hồi. Cơ thể vật lý này có thể thay đổi nhưng tri thức sẽ tiếp tục theo bạn. Mỗi cuộc đời sẽ cho bạn những bài học.

Sau 32 năm tôi mới tìm ra được đam mê của mình. Nếu muốn bạn hãy mở lòng và thử đón nhận cái mới đi. Không bao giờ là quá muộn để bạn học hỏi những điều mới mẻ.

Studying is never too late

Today, I would like to talk with you

about   a new education in Viet Nam.

In the world

it has been 100 years.

When I joined

Steiner  early childhood teacher training course

I thought to learn for my children.

After I finished the first modul

I did not teach my daughters.

I realized that

I learned for myself.

I have learnt  about willing – feeling – thinking

–        For willing

I learned waxing, sewing, kniting, making dolls…)

–        For feeling

I learned painting, singing and playing recorder,  lyre and eurythmy

this is an expressive movement art

as part or anthroposophic medicine

for claimed therapeutic purposes

–        For thinking

meditation, healing story…

During I studied

if a child has behavior not good

the teacher will write a healing story.

Now, I think that the adult need healing, too.

There are somethings what the first time I was learned: eurythmy, meditation…  

There are some things I have not done, long time ago: sewing, kniting…

I learnt to nourish my soul with art

These help me healing and balance

The things changed my life.

I love myself, family, friend, colleague, natural, green tree….everybody and every things around me.

I am thankful the life

I have study  development of human beings in each stage and age

Human beings  born and die – is a cycle

The physical body can change

But your knowledge will continue with you

After 3 years, I have experiences  and now I want to share for every body

32 years old, I have found passion.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *